LƯỢT TRUY CẬP

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • CHUYÊN MỤC CHÍNH

    Gốc > BÌNH YÊN CHO TÂM HỒN > CẢM XÚC THEO MÙA >

    TÌNH CA THÁNG GIÊNG

    tet-thoi-bao-cap-16742729469991845823852_500_01

    Mùa xuân là mùa của hy vọng và ước mơ của mọi người, mùa của sum họp, gia đình đoàn viên. Mùa xuân mang lại cho mỗi người thêm một tuổi. Chính vì thế mỗi lần Tết đến là nhà nhà lại chuẩn bị lì xì đỏ để mừng tuổi cho trẻ em.

    Nắng tháng Giêng tươi rói, không hanh hao mà ấm áp. Tôi đã nghĩ, nắng tháng Giêng đáng yêu như cô gái lần đầu đến buổi hẹn.

    “Tháng Giêng lúa cấy ngoài đồng

    Công vợ, công chồng đợi lúa trổ bông…”...

    Tôi là một người luôn mang những dự cảm về mùa và lấy đó làm niềm vui của cuộc sống bộn bề, coi đó là một ân huệ mà ông trời ban phát cho mình trải qua những năm tháng nhọc nhằn thuở nhỏ. Đối với tôi, mỗi ngày trôi qua bản thân nó đã là một kí tự, một thanh âm nhiều màu sắc. Vì thế muốn hiểu được mùa vụ phải luôn luôn lắng nghe trong mỗi thời khắc của ngày. Mùa hạ là sự đốt cháy của nỗi nhớ, mùa đông là tự thú tâm linh, mùa thu là thành thật của cảm xúc, mùa xuân hứng khởi vạn điều và trong mùa xuân của đất trời, của lòng người. Và tôi luôn coi tháng Giêng là tháng bắt đầu cho mọi công việc, dự định. Tôi viết về tháng Giêng với những buồn vui, trải nghiệm để được hy vọng rằng mỗi mùa xuân mới sẽ bắt đầu từ chính suy nghĩ mới.

     10642760435_6fba153d43_b_500

    Tháng Giêng gắn với biết bao kỉ niệm tuổi thơ về những ngày tết nhỏ trong năm của riêng người Việt, hơn nữa bản thân tôi quan niệm rằng: mọi thay đổi của vạn vật, đất trời xung quanh trùng khớp với lịch âm như ông bà tổ tiên ta truyền lại.

    Tháng Giêng bắt đầu cho tất cả mọi nhà là cái Tết tề tựu, sum vầy. Người ta có thể nghỉ từ 25, 27, hay 30 tháng 12 Âm lịch để đi vui chơi, mua sắm, để cả xóm hô nhau gói bánh chưng, mổ lợn, tảo mộ, dọn nhà… Nhưng thật ra đó vẫn chưa phải là tết cho đến tận khi ba chiếc kim đồng hồ cùng gặp nhau tại một điểm trong đêm giao thừa, để bước sang ngày đầu tiên của năm mới. Đấy! Tết bắt đầu từ khi ấy. Tháng Giêng cũng đánh tiếng kẻng báo hiệu trời đất giao mùa. Có thể thời tiết vẫn cứ lạnh, người người ra đường vẫn quàng khăn, choàng áo nhưng nàng xuân đã về, có chăng chỉ còn lưu luyến với mùa đông cho thêm nồng nàn hơi sắc.

    Tháng Giêng, người ta bắt đầu một năm mới bằng việc đón người xông nhà, với quan niệm về tuổi tác, tính tình, căn số sẽ mang lại nhiều may mắn cho năm mới. Người ta đến thăm nhau, có thể một năm bận rộn chỉ đến được với nhau nói dăm ba câu chuyện vào năm mới, chúc nhau những điều tốt đẹp: Làm ăn phát đạt, học hành tấn tới, sản xuất bằng năm bằng mười năm cũ… Ai chả muốn. Sau mấy ngày Tết, trẻ con lại đến trường, nông dân lại ra đồng, đàn ông uống rượu ít thôi còn làm cái nóc nhà, đàn bà ngoan hiền làm vợ đảm. Thế đấy, Tết tạo cho con người ta sự hứng khởi, nhẹ nhõm. Dẫu ở biết bao nhiêu mái nhà sau Tết là hàng vạn những nỗi lo tiền bạc, mùa vụ, công việc thì tết vẫn rất cần để họ được xả hơi. Các cụ đã nói: “tháng Giêng là tháng ăn chơi…”, không đúng hoàn toàn nhưng cũng chẳng sai.

    Mỗi lần nghỉ Tết, ăn ngán bánh chưng, thịt mỡ xong là tôi lại theo mẹ xuống đồng cắm cây lúa ươm mầm cho mùa vụ. Dẫu thời tiết ở vùng trung du Bắc Bộ lúc này còn rét lắm nhưng cây mạ cũng phải bắt đầu một thời kì mới, cắm dễ xuống đồng sâu để đợi mùa trổ đòng, thơm bông, vàng hạt. Chỉ sau Tết vài ngày là cánh đồng bạc trắng trước nhà đã thay da đổi thịt bởi màu xanh non nõn nà của mạ. Nhìn cánh đồng mới cấy, bao người nông dân bắt đầu trông ngóng, chờ mong “Mùa này bội thu, mùa này căng hạt”. Yêu thương thay nỗi chờ mong đẹp vàng như cánh đồng mơ ước.

    mua-xuan-cua-be-thumb1-2902-c_l_500

    Với các cô cậu học sinh, sinh viên thì Tết đến là bắt đầu một năm mới còn bộn bề biết bao dự định. Phải cố gắng tất cả mọi thứ để đừng bị “xui” trong năm mới. Nào thì năm nay phải học môn này tốt hơn để đừng thi đi thi lại lẹt đẹt mãi, nào thì năm nay sắp ra trường phải cố gắng học thật tốt, tạo dựng mối quan hệ tốt để kiếm một chỗ trú chân…Tất cả những dự định ấy đều với mục đích khắc phục những khó khăn, giải quyết những nỗi lo còn tồn đọng trong năm cũ. Ai bảo tháng Giêng không phải sự khởi đầu?

    Dường như vẫn còn nhiều lắm cái dư vị của ngày tết, nên dù bận rộn biết bao nhiêu dự định thì thi thoảng bạn bè lại rủ nhau tụ tập hội hè đâu đó. Và biết đâu đó không chỉ đơn thuần là giảm “stress”, mà trong các cuộc vui như thế bắt đầu cho biết bao nhiêu mối quan hệ, trao đổi công việc. Mọi chuyện lại được bắt đầu.

    Không chỉ là con người với những khởi sự của riêng mình và đâu đó xung quanh chúng ta vạn vật cũng tìm ra cho mỗi loài một sự khởi sự rất riêng. Những cây đào nhà khi hoa rụng xuống, lấp ló trong những chiếc lá xanh là chiếc quả nhỏ li ti, phun phún lông vẫn còn e thẹn lắm. Bà tôi ngày nào cũng ra chóp nó vài ba bận thế mà quả lớn phổng phao lúc nào làm giật mình tuổi già lẫn lẫn, quên quên. Mỗi mùa đào đi qua bà tôi xa tôi một tấc. Thế nên bao giờ cầm trên tay quả đào đã chín mà bà chọn hái phần, tôi cũng buồn nao nao khó tả.

    Vườn bà không chỉ có đào mà còn biết bao nhiêu là nhót, tháng Giêng cũng bắt đầu chồi ra từ cành những quả nhỏ trông như nhúm thịt thừa. Đấy là bà  bảo ngày nhỏ tôi vẫn thường ví von như thế. Cây roi cuối vườn cũng không chịu được sự lặng lẽ của giống loài cũng căng mình ra hoa kết trái, nhìn từ xa chùm roi nhỏ trông trắng xinh như những chùm hoa cài điểm tô cho khu vườn nhỏ của bà. Mỗi khi con cháu về lễ tết rồi đi xa bà vẫn thường hẹn rằng: “Thư thư ra giêng các cháu lại về bà hái roi cho nhé, nhờ trời roi năm nay sai lắm. Mùa này về chẳng phải tranh nhau đâu con ạ!”

    Tôi vẫn thích nhất mỗi lần trở về được đi thăm vòng quanh vườn chè của mẹ. Như chỗ nào cũng bắt gặp bàn tay mẹ chăm bón, hái trồng cần mẫn những ngày tôi xa vắng. Tháng Giêng này sau một thời gian dài “trú đông” đồi chè bắt đầu tỉnh giấc, giật mình nhận ra phận sự của mình, có lẽ xấu hổ lắm lắm trước muôn loài vì sự chậm trễ, lười nhác của mình nên đồi chè hồi sinh nhanh lắm. Mới hôm nay các lá còn xoăn như ngái ngủ mà sáng mai thức giấc ra thăm đã thấy mầm nhú trong từng kẽ lá. Đó phải chăng là điều kỳ diệu nhất của thiên nhiên.

    Thế đấy, tháng Giêng trong tôi lúc nào cũng sinh sôi nảy nở, có ngon ngọt của đào, roi thì cũng có đắng chua của nhót vườn bà là thế. Tôi có đôi khi cũng giống như đồi chè ngủ đông quên ngày tháng, cũng có lúc giật mình tiếc ngẩn ngơ từng khoảnh khắc thời gian. Và tháng Giêng bao giờ cũng là thời điểm để tôi bắt đầu cho mọi dự định của mình, vì thế nó có nhiều ý nghĩa, nó khiến tôi bận rộn nhiều khi không còn thời gian để dỗi hờn vu vơ, để buồn vui vô cớ nữa. Sẽ là hoài phí biết bao nếu để những mùa xuân trôi qua cuộc đời mình vô nghĩa, nếu như mỗi chúng ta không biết dừng lại một đoạn đường, để rồi tự tạo cho mình sự khởi đầu của một cuộc hành trình mới.

    Ngọc Bảo Anh



    Nhắn tin cho tác giả
    Vũ Trung Kiên @ 08:37 22/01/2024
    Số lượt xem: 6480
    Số lượt thích: 3 người (Nguyễn Danh Tuấn, Kim Hoàng Anh, Vũ Trung Kiên)
    Avatar

    háng giêng đến không quên mang theo những cơn mua đầu năm, cơn mua xuân ngọt ngào và nhẹ nhàng tinh khôi của mùa xuân. Mưa nhưng làm người ta dễ chịu, làm tan đi những vấn vương của một năm cũ và bắt đầu cho một năm mới. Những hạt mưa li ti rơi xuống liên tiếp như một thiếu nữ thướt tha còn nhiều e thẹn, ngượng ngùng. Một thứ mưa rất riêng, rất đặc biệt chỉ bắt gặp khi tiết trời còn xuân.

    Mưa xuân tháng giêng làm cho những lộc non mơn mởn, sức sống mới của trời đất như nhẽ thức và hồi sinh sau một giấc ngủ đông giá lạnh. Những hạt mưa li ti thấm vào cành cây bỗng trở nên mềm mại, chất chứa một một xanh thiên nhiên hùng vĩ xanh tươi và những mầm sống mới.

    Avatar

    Tháng Giêng về trước nhà có cây Nêu
    Trẻ con vui cười với manh áo mới
    Người già ngóng cháu con về vui sum họp
    Bao chuyện tâm tình bên nồi Bánh Chưng xanh

    Avatar

    Tết

    Là về tìm lại cảm giác ấm yên dưới mái nhà sau tháng ngày bôn ba đi tìm mình trong giấc mơ thị thành cất cánh.

    Nếu dưới mái nhà của mình mà con người ta chẳng cảm nhận được những ấm yên, mái nhà ấy hẳn còn thiếu sự bao dung và thấu hiểu. Nếu có như thế, cũng đừng ngồi yên trong bóng tối, bởi thay đổi bắt đầu từ chính chúng ta. Nếu không thể nhìn thấy ánh sáng trong ngôi nhà của mình, hãy là người chủ động lau cho những vệt tối dần sáng lên.

    Tết...

    Là về với cảm giác được chăm sóc cho những người mình thương yêu: tự tay dọn dẹp lại nhà cửa, hì hụi lau chùi, quét mạng nhện, chơi với mấy đứa cháu nhỏ líu lo, tự tay vào bếp nấu những món ăn mình thích thật ngon cho gia đình cùng thưởng thức... Thứ hạnh phúc ấy bình dị vô ngần, và ai cũng có thể có được. Tiếc là nhiều người lỡ hẹn, lãng quên...

    Tết...

    Là cảm giác lắng lại trong chiều cuối năm cùng những ngôi mộ của ông bà, tổ tiên nơi nghĩa địa. Thắp nén nhang thơm, đứng giữa đất trời, nhắm mắt cảm nhận từ trong tiềm thức bao la, mơ hồ như có rất nhiều lời rì rầm vọng lại, gửi gắm lòng tin, khích lệ, động viên cho những hành trình mang hình hài của nhân nghĩa và yêu thương mà mình đã và đang tiếp bước...

    Tết...

    Là bồi hồi thức đợi Giao thừa trong đêm, nghe chạy lên sân thượng ngắm nhìn pháo hoa hàng xóm xung quanh nở bung trong gió lạnh. Cũng có năm là từ ngôi chùa nhỏ gần nhà mang lộc trở về, tự xông đất rồi mỉm cười cầu mong một năm mới thật nhiều an vui cho những người mình yêu thương và trân quý. Mỉm cười rút đôi phong bao lì xì đỏ hồng hai tay trao tặng tới những người đã có công sinh thành, dưỡng dục nên ta. Thầm cảm ơn đất trời vì vẫn còn may mắn giữ được niềm hạnh phúc này trên tay.

    Tết...

    Là sáng mùng Một được ngủ nướng, không cần hẹn giờ báo thức như mọi ngày ở phố. Một giấc ngủ trong hơi thở tinh khôi của ngày đầu năm, không vướng bận, vội vàng, mệt mỏi. Ăn bữa cơm đầu năm bên mẹ bên cha, trong nồng nàn những ca khúc chào xuân vang lên từ tivi không ngớt... Rồi đón những người họ hàng đầu tiên ghé thăm nhà, cười cười nói nói, ánh mắt ai cũng rạng ngời như màu áo mới trẻ thơ...

    Tết...

    Là mơ hồ đêm nằm mường tượng về một năm phía trước mình sắp đi tới, trong ý niệm tự phác nên những nét vẽ của tình yêu, niềm tin, tô lên những sắc màu của an nhiên, sẵn sàng đón nhận mọi xoay vần của đất trời và duyên nghiệp.

    Tết...

    Đơn giản chỉ là phút cho những ai thường ngày hối hả với tính toan, những ai xa nhà khắc khoải khát yêu thương, những ai ích kỷ bỏ quên lối về hiếu nghĩa... được tĩnh tâm nhìn lại mình rõ nhất, không màu mè son phấn, mà mộc mạc như bông lúa vàng thơm bên đường năm tháng... Nhìn lại để biết trân quý chính bản thân mình, và tri ân những người đã gắn bó, thậm chí đôi khi chỉ thoảng ngang qua cuộc đời - nhưng ít nhiều đã góp công thành tựu nên mình của ngày hôm nay. Cả những người mình từng oán ghét, từng làm mình tổn thương.... thì Tết chính là phút dễ dàng nhất để khởi lên lòng bao dung cùng thắng.

    Tết...

    Là mở đầu cho một chúng ta mới hơn chính mình của ngày hôm qua bằng việc lắng tâm thanh tịnh, khởi lên những ý niệm thiện lành...

    Avatar

    Vẫn mãi riêng ta một góc trời
    Trong miền ảo ảnh bước chơi vơi
    Đường đông lặng lẽ nhìn nhân thế
    Gác vắng đìu hiu ngẫm cuộc đời !


    Avatar

    Tháng Một…

    Có những chuyến xe buýt muộn giữa đêm khuya

    Hát tình ca cho sương gửi buồn vào gió

    Đóng băng tiếng thở dài mùa cũ

    Mở lòng đón nắng bên thềm bình minh

    No_avatarf

    Những ngày cuối năm, chiều nghiêng nắng qua thềm, vàng phai hắt bóng, nghe ấm nồng lan trong không gian, gió mơn man một nụ hoa vừa hé nở. Có lẽ mùa xuân sẽ sớm trở về.

     
    Gửi ý kiến

    XIN CHÀO VIỆT NAM

    CHÀO XUÂN BÍNH NGỌ 2026

    Chào mừng quý vị đến với CHÚT LƯU LẠI.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Nhúng mã HTML

    Nhúng mã HTML