LƯỢT TRUY CẬP

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • CHUYÊN MỤC CHÍNH

    Ảnh ngẫu nhiên

    Film_6_The_gioi_tu_nhien.flv Burkina_Fasoflat.png Brunei.gif Ando.gif Afghanistan.gif Video_13cailuongEnglish.flv Ban_tin_mat_tran_so_4final2_JYFY.flv 10269256x256x32.png 28167102_194491607972470_1992700228385955681_n.jpg Nguyentuan_1.jpg 11111273_Tem_Xuan_Dieu_161123.png 02.jpg 01.jpg Anh_dong_dep_25.gif Anh_dong_dep_24.gif Anh_dong_dep_23.gif Anh_dong_dep_22.gif Anh_dong_dep_21.gif Anh_dong_dep_20.gif

    Chào mừng quý vị đến với NHẬN THỨC ĐỂ THAY ĐỔI.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > NÊN NGHE > Khoảng lặng cuộc sống >

    TÌNH CA THÁNG 10

    tumblr_mu0yahvc8r1s7hzixo1_500_500

    Xa rồi những tháng mưa ngâu, xa cả cái nắng oi ả mùa hạ, thu sang long lanh, nhè nhẹ. Thu nồng nàn thâu góp lại cho đời những yêu thương mới. Tháng Mười rực rỡ với những cánh đồng hoa tam giác mạch. Mỏng manh như cánh hoa cúc dại, nhưng sâu sắc và tinh tế…
     
    Tháng Mười có cái đượm buồn, lạnh giá của mùa đông, có cả sự quyến rũ kiêu sa của mùa thu. Bởi tiết trời tháng Mười vẫn còn thu lắm...
    Tháng Mười như một cánh cửa thời gian mở ra để đón thu vào miền vô thức và kéo mùa đông chập chững bước qua thềm hữu thực. 
     
    Tôi yêu tháng mười với những dải lụa màu nắng vắt ngang nền trời xanh, yêu mùi thơm ngai ngái của hoa sữa, yêu hơi gió heo may lạnh khô, yêu cả cái lưng chừng của mùa.
     
    Tháng chín về rồi tháng chín đi
    Mình ta còn lại với những gì ?
    Chiều nay mây tím giăng ngập lối !
    Mưa bụi chợt làm hoen ướt mi

    Tháng mười thu tím trải lối đi
    Ta nghe mưa muộn vẫn thầm thì
    Nhịp đời hối hả ai bước vội
    Ai ngoảnh lại nhìn lưu luyến chi?!

    Tháng ngày hối hả cứ dần trôi
    Cổng trường ở lại phía sau rồi
    Bồi hồi tiếc nuối ngày xưa ấy
    Tôi nhớ người - người có nhớ tôi?
     
    Cái độ cuối Thu chớm Đông luôn mang trong nó những khắc khoải, những trở trăn theo từng cơn gió heo may, theo từng hơi sương lành lạnh trong đêm sâu thăm thẳm.

     

    Đêm tháng mười, nằm trong chiếc chăn bằng dạ, bất giác trong lòng lâng lâng những nỗi niềm khó tả của một ngày cuối thu. 

     10108566246_4b4213a910_b_500

    Tôi bỏ lại một mùa thu cuối gió
    Gửi mây xa biền biệt bóng chân trời
    Em thuở ấy đi về quên dấu gót
    Để tháng mười khóc con nắng lìa đôi

    Tôi ngồi đây, ngóng nhìn bên cửa sổ
    Đợi tháng mười rơi nhẹ xuống lòng sân
    Những vạt nắng cong mềm như dải lụa
    Lại ưu buồn như đôi mắt cố nhân

    Tháng mười về, hương xưa rơi đầy áo
    Hỏi tâm tư người xưa cũ đâu rồi?

    Tháng 10, tháng thật đặc biệt. Tháng khởi đầu của chuỗi “ngày dụi vào đêm, vừa nhạt nắng đã loang thềm ướt trăng”. Ngày đi nhanh, tối đến nhanh. Trong ta xiết thêm bao sự khắc khoải.

     

    Dường như đâu đó trong mỗi bước mưu sinh một ngày trên đường dài của ai đó bỗng gấp gáp hơn. Những gánh hàng kĩu kịt mỗi đêm như nặng hơn vì đêm tối bắt đầu dày lên. Nhưng thấp thoáng trong chiếc nón lá, hay là chiếc khăn nhỏ vấn trên đầu là cái miệng vẫn nở một nụ cười thật tươi như để cảm tạ chút se sắt cuối thu mang lại, cảm tạ cái không gian sống của những ngày cuối thu.

     

    Trong lúc ấy, ta vô tình cũng lọt thỏm trong cái thế giới riêng biệt của chính ta khi tháng mười về - thế giới của nhớ nhung, của những yêu thương thời xa vắng. Nhớ một Hà Nội rêu phong cổ kính thuở xưa với những mái ngói đỏ nâu, những góc phố, vỉa hè đầy sắc lá vàng đang chao nghiêng rồi khẽ khàng đáp xuống. Thật nhẹ, thật nên thơ. Hà Nội xôn xao mùa cốm, nồng nàn hoa sữa cứ đọng lại mãi. Ngọt ngào!

     

    Tháng 10 về cũng là cuối mùa của hoa sữa. Vòng đời hoa sữa sẽ “ngậm hương”, giữ sức, hứa hẹn một mùa hoa xinh khác. Nhưng đâu nhanh đến thế, hoa vẫn còn lưu luyến tháng 10 lắm, hương nó vẫn còn đủ độ nồng nàn khiến cho bao trái tim phải bồi hồi, xao xuyến, nhớ nhung nếu phải chia xa. Có những chiếc lá cũng dần vàng. Có chiếc đã chao nghiêng theo cơn gió. Có cánh hoa cũng bắt đầu chia tay cụm hoa nhưng vẫn nhắn gửi những cánh khác cháy hết mình cho một ngày cuối mùa với những thương yêu, để cho những cặp tình nhân ấm áp, tay trong tay tình tứ bên con đường thơm nồng hoa sữa, để biết rằng hoa vẫn mãi bên mối tình trắng trong.

     

    Tháng 10 về, ta lặng đi trong mơ tưởng. Ta cũng tìm cho mình lối đi riêng để níu giữ mùa thu. Ta nhẹ bước trên con đường,  đùa nghịch với những cành liễu mỏng manh trong gió thêm một lần nữa. Lòng thấy bình yên.

     

    Ta bắt gặp ánh mắt của anh chàng nước ngoài lịch thiệp với giọng nói đậm chất “lai”: “Em giống thu tháng 10 lắm”. Câu nói khiến ta khấp khởi mừng thầm, sướng rơn trong lòng và không quên đáp lại lời cảm ơn chân tình dù vẫn chưa hiểu ngụ ý của chàng trai trẻ. Câu nói ấy cứ ám ảnh ta, bám riết lấy ta. Ta cố đi tìm lời giải. Thu tháng 10. Tháng 10 thu!

     

    Những ngày tháng 10 có thêm chút gió, thêm cái se lạnh của khí trời. Những cơn gió phóng túng vặn mình trên thành phố rộng, lướt trên những tầng cây, luồn vào từng con phố nhỏ. Khi ấy ta lại có dịp diện trên mình chiếc áo len mỏng, thấy mình đáng yêu hơn. Phố xá những ngày này cũng thêm phần tươi vui, rộn ràng, rực rỡ trong màu sắc sặc sỡ của những áo, váy thướt tha.

     

    Trời cuối thu, thêm mấy sợi nắng thỉnh thoảng vương bên hiên nhà ai đó. Ta yêu cái thời khắc giao mùa, cái thời khắc luôn khiến lòng nao nao, cảm xúc cứ thay đổi thất thường theo từng bước lưu chuyển của nó. Lúc vô tư cười đùa, lúc nhớ thương bịn rịn, lúc lại giận hờn vu vơ. Anh nói ta giống như gió mùa thu. Kỳ lạ! Sao mà khó hiểu thế. “Nó thất thường như em ấy. Nhưng anh yêu lắm”.

     

    Ta giở lịch ra xem, đánh dấu lại cái ngày đáng ghi nhớ của tháng 10, cái ngày đặc biệt nhất trong năm của chị em phụ nữ Việt Nam - 20/10. Ta sẽ tất bật trong những ngày sắp tới với biết bao dự định. Ta nô nức đi chọn quà tặng bạn, tặng chị, em, nhất là không thể quên người mẹ tảo tần của ta; và cả ta nữa. Ta lịch kịch cả mớ đồ để làm những tấm thiệp chúc mừng. Vì những món quà thủ công thường ý nghĩa hơn hẳn những món quà hoa mỹ, đắt tiền khác, nó xuất phát từ những tình cảm chính trái tim ta. Ta cắt cắt, gấp gấp chăm chỉ. Những tấm thiệp xinh xắn lần lượt “ra đời”. Ta tỉ mỉ, nắn nót viết lên những dòng chữ tươi tắn, vuông tròn, gửi gắm bao tâm tình tới người nhận, rồi cẩn thận xếp từng cái vào chiếc phong bì màu trắng, chờ dịp “tri ân”. 

     

    20/10 này ta sẽ dành cho mẹ món quà bất ngờ nhất. Ta sẽ về bên mẹ, về với khoảng bình yên nhất của ta. Nằm bên mẹ nghe những câu chuyện của cuộc sống thường ngày ở nhà mà ta lâu rồi đi xa không được biết. Ta tặng mẹ món quà chính là ta - món quà mà mẹ mỗi khi thấy luôn tươi cười, hạnh phúc: “Con là món quà đặc biệt nhất của mẹ”. Vì ta học xa nhà…

     

    Ta cũng tặng cho chính ta một mùa thu tháng 10 đầy lôi cuốn và hấp dẫn, một mùa thu tháng 10 đam mê, thêm một chút xao xuyến, mộng mơ tuổi mới lớn.

     

    Phạm Phương


    Nhắn tin cho tác giả
    Vũ Trung Kiên @ 09:44 02/10/2018
    Số lượt xem: 694
    Số lượt thích: 1 người (Vũ Trung Kiên)
    Avatar

    Tháng Mười lá vẫn còn bay
    Gió lành lạnh thổi làn mây cuối trời
    Phải chi đừng có lá rơi
    Để buồn không đến gọi lời Thu xưa

    Sầu Thu kết lại cùng mưa
    Giọt tuôn nghìn lá đong vừa nhớ thương
    Trăng thề chiếc bóng bên đường
    Ngập ngừng gọi khẽ mùa Đông trở về

    Tháng Mười đêm vắng lê thê
    Giấc mơ không đến tình mê thuở nào
    Xòe tay tóc thả tình trao
    Mờ theo bóng vách xanh xao tuổi chờ …

    Avatar

    Đêm qua nghe lá rơi mềm
    Lạnh se se lạnh gợi niềm vương mơ
    Mây đan xám ánh trăng mờ
    Hắt hiu bóng lẻ, vần thơ úa nhàu.

    Tháng 9 vội bước qua mau
    Để tháng 10 đến mang sầu trao tay
    Ngâm nga giọt đắng giọt cay
    Giọt sâu nỗi nhớ, giọt bay về trời.

     
    Gửi ý kiến

    HIỂU VỀ TRÁI TIM ĐỂ SỐNG AN NHIÊN