TÌNH CA THÁNG 7

𝑻𝒉𝒂́𝒏𝒈 𝒃𝒂̉𝒚 𝒏𝒂̆́𝒏𝒈 𝒗𝒆̂̀ 𝒏𝒉𝒖̛ 𝒎𝒐̣̂𝒕 𝒌𝒉𝒖́𝒄 𝒕𝒊̀𝒏𝒉 𝒄𝒂
𝑫𝒊̣𝒖 𝒏𝒉𝒆̣, 𝒗𝒊̣ 𝒕𝒉𝒂 𝒏𝒉𝒖̛ 𝒍𝒂̀ 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊 đ𝒂̃ 𝒍𝒐̛́𝒏
𝑲𝒉𝒐̂𝒏𝒈 𝒏𝒉𝒖̛ 𝒄𝒐̛𝒏 𝒎𝒖̛𝒂 𝒕𝒉𝒂́𝒏𝒈 𝒔𝒂́𝒖 đ𝒖̀𝒂 𝒏𝒈𝒉𝒊̣𝒄𝒉 𝒏𝒈𝒐̛̣𝒎
𝑳𝒂̀𝒎 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊 𝒎𝒊𝒆̂𝒏 𝒎𝒂𝒏 𝒃𝒖𝒐̂̀𝒏!
𝑻𝒉𝒂́𝒏𝒈 𝒃𝒂̉𝒚 𝒏𝒂̀𝒚 𝒄𝒐̀𝒏 𝒍𝒂̣𝒊 𝒄𝒉𝒖́𝒕 𝒏𝒉𝒐̛́ 𝒕𝒉𝒖̛𝒐̛𝒏𝒈
𝑬𝒎 𝒈𝒐́𝒊 𝒄𝒖̃ 𝒙𝒖̛𝒂 𝒗𝒂̀ 𝒄𝒂̂́𝒕 đ𝒊 𝒔𝒂̂̀𝒖 𝒎𝒖𝒐̣̂𝒏
𝑵𝒉𝒖̉ 𝒕𝒉𝒂̂̀𝒎 𝒗𝒐̛́𝒊 𝒎𝒊̀𝒏𝒉 đ𝒐̛̀𝒊 𝒏𝒂̀𝒐 𝒏𝒉𝒖̛ 𝒚́ 𝒎𝒖𝒐̂́𝒏
𝑵𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊 đ𝒊 𝒄𝒖̛́ đ𝒊, 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊 đ𝒊 𝒄𝒖̛́ đ𝒊…
Tháng bảy với những cơn mưa ngày bão rạo rực, nôn nao lòng người. Thèm cái cảm giác được ngồi trong quán nhỏ, nhâm nhi ly cà phê đắng, ngắm nhìn những hạt mua rơi lãng đãng hơi sương giữa phố xá ồn ào náo nhiệt để thảnh thơi bước giữa cuộc đời. Bước thật chậm để suy ngẫm, để nhìn lại mình và để có những phút giây "lắng đọng" cho tâm hồn..
Dạo gần đây những cơn mưa bắt đầu nhiều hơn. Có những cơn mưa kéo dài suốt đêm và trườn mình qua ngày mới.Không gian se lạnh như ru ta tìm về những kỉ niệm, những gì quen thuộc từ lâu đã đánh mất - Miền kí ức. Sáng nay những tia nắng lên muộn kéo theo ngày trong veo với bao cảm hứng. Dạo quanh những con đường, góc phố mà đã đi qua hắng ngày. Nhưng sao cảm giác thật khác, thật khó tả.

Có yêu thương mới như là chớp mắt...
Vừa thoáng qua mà cứ ngỡ như đã thuộc về nhau mãi mãi..
Buông tay nhau rồi mà kỉ niệm mới chỉ như ngày hôm qua...
Tháng bảy, em gặp anh ở chiều nắng chang chang của mùa hè để rồi một chiều mưa lại nhớ anh khôn nguôi. Bỗng nhận ra giữa cái không khí hỗn độn của tháng bảy trái tim đã trao cho ai kia thật rồi, yêu anh thật rồi, thương anh thật rồi. Và những đêm thao thức với trái tim bé nhỏ đang loạn nhịp, em đã lớn hẳn đâu, em đã yêu lần nào đâu... hay chỉ là sự rung động nhất thời của cô bé mới trưởng thành mà thôi.Tháng bảy tình cảm này mầm trong những cơn mưa lại héo khô trong những ngày nắng gắt. Là khi biết anh đã có người thương, em lặng im giữa những nỗi buồn, có thể gọi là thất tình không, mối tình không lời yêu và lặng lẽ...
Tháng bảy, khi em nhận ra trái tim đang dần lỗi nhịp vì "sự cố" tình cảm đầu đời cùng với sự quay cuồng của cuộc sống, em chọn cách vác balo và đi đến những miền đất mới, em chọn cách đi thật nhiều, trải nhiệm thật nhiều để thấy nỗi buồn và sự mệt mỏi của mình có thấm tháp vào đâu so với chiều dài nỗi sầu của thế gian. Rời khỏi thành phố ồn ào đông đúc em theo đoàn đi về phía những ngọn núi xa xa, mang theo trái tim nặng nề một cách đáng sợ em leo lên đỉnh núi, dường như trên đường đi có lẽ đã đánh rơi bớt nỗi buồn.
Đứng trên cao phòng tầm mắt ra xa, nhìn ngắm thành phố phía trân chân trời nhìn ngắm những dãy núi trùng trùng điệp điệp phủ trắng mây mờ, nhìn những con đường quốc lộ dài típ tắp, nhìn mọi vặt đổi thay khi màn đêm dần buông xuống với những ánh đèn lấp lánh như những ánh sao điểm xuyết trên bầu trời em nhận ra thế gian này thật rộng lớn. Em - anh, chỉ là em đến hơi muộn nhưng không sao ở đâu đó dưới những ánh đèn lấp lánh kia có lẽ người thương em vẫn chờ em...Rồi em nhận ra cuộc sống là cả một sự nỗ lực phi thường của bản thân, là sự may mắn của cuộc đời khi em bắt gặp những chú bé loắt choắt chăn bò trên những sườn đồi thẳng đứng, những con người lao động chân phương cày cuốc giữa cái nắng cháy da cháy thịt... là những cảm xúc không thể diễn tả bằng lời đứng trên đỉnh núi lắng nghe tiếng gió đại ngàn ào ào như lá đổ, cảm nhận thành quả sau bao ngày leo núi, có lẽ em đã lớn hơn một chút, trưởng thành hơn một chút, bao nhiêu sự sầu úa trong tim cuối cùng cũng có thể theo gió mà bay đi, em lại trở về với em của ngày hôm qua một cô bé mới lớn vui vẻ và yêu đời...

Tháng bảy, trong một cửa hàng cà phê nhỏ xinh, em ngồi và viết về tương lai những dự định và mong ước... và rồi nhận ra đã đến lúc mình nên quay trở lại với cuộc chiến của mình. Em sẽ trở về và chiến đấu một cách anh dũng dù cho kết quả có ra sao... và rồi em lại lang thang trên những con phố nhỏ của thành phố xa lạ như một lời tạm biệt và hẹn gặp lại. ngày mai nữa thôi khi chuyến xe dừng bánh nơi thành phố thân thuộc của em, em sẽ cười thật tươi để đón chào những thử thách sắp tới.
Đêm cuối cùng ở thành phố xa lạ và xa hoa, tháng bảy ở đây cũng kì cục với những giọt mưa lất phất và cái nóng khó chịu.Tháng bảy hỗn độn như chính con người.Tháng bảy khô héo yêu thương nhưng lại ươm mầm HẠNH PHÚC tháng bảy sắp hết và mùa hè cũng sắp hết nhưng dư vị của nó thì làm sao phai nhạt. Khởi đầu tháng bảy như trang giấy trắng theo thời gian được cái nắng làm vàng úa, bị cơn mưa làm hoen ố, bị những con gió làm nhàu nát... nhưng nó vẫn là trang giấy vẫn có thể viết những nét bút tuyệt đẹp lên nó...:" tháng bảy - yêu thương chập chững".
Có lẽ vậy, nên những ngày tháng 7 khiến con người ta suy nghĩ, băn khoăn và nặng nề trách nhiệm với chính bản thân mình. Lựa chọn cái này hay lựa chọn cái kia? Đôi khi suy nghĩ không hẳn nằm về phía được gì, mà cái mất gì nó chiếm hữu tâm trí nhiều hơn, có lúc khiến ta cứ ngồi yên một chỗ rồi tiếc nuối những điều chưa đến.
Dành tặng tháng bảy và những chuyến đi.
(Sưu tầm)
Vũ Trung Kiên @ 10:19 04/07/2025
Số lượt xem: 3076
- TÌNH CA THÁNG 6 (20/05/24)
- TÌNH CA THÁNG BA (12/03/24)
- TÌNH CA THÁNG GIÊNG (22/01/24)
- TÌNH CA THÁNG 12 (25/11/23)
- TÌNH CA THÁNG 10 (23/09/23)
♪ Chào Tháng 7 ^^
♪ Tháng của những cơn Mưa dữ dội và dai dẳng… Tháng của 1 sự khởi đầu mới…
♪ Tháng của những tia nắng nhạt dần và mong rằng nỗi buồn cũng phai nhanh theo gió
♪ Tháng của những kỷ niệm vùi sâu Kí Ức để luôn mỉm cười ♡
♪ Mong rằng cuộc sống sẽ đem đến 1 chút màu hạnh phúc & may mắn cho các bạn vào tháng 7 này nhé ♡
Tháng 6 chầm chậm đi qua với cái nóng oi ả của ngày hè, tháng 7 mưa về phủ lối anh đi. Anh vẫn thường thích ngắm mưa trong một góc quán nhỏ...
Về ngang tháng bảy say thơ
Ôm câu lục bát ngồi chờ ai qua?
Một thời ong bướm mơ hoa
Cỏ xanh tiếng dế gáy xa,gáy gần
Về ngang tháng bảy bâng khuâng
Thương cho ngọn gió ngoài sân khóc thầm
Tương tư gãy cánh bao năm
Lệ chiều ướt tóc đêm nằm nhớ nhau
Về ngang tháng bảy nghiêng sầu
Tiếng đời thỏ thẻ bóng câu qua hồn
Tình còn treo ở đầu non
Thời gian ai đợi mỏi mòn con ngươi ?
Về ngang tháng bảy gượng cười
Vòng tay dĩ vãng chưa nguôi trong lòng
Ngày em phơn phớt má hồng
Ta còn ngụp lặn dòng sông cuộc đời
Tháng bảy với những cơn mưa ngày bão rạo rực, nôn nao lòng người. Thèm cái cảm giác được ngồi trong quán nhỏ, nhâm nhi ly cà phê đắng, ngắm nhìn những hạt mua rơi lãng đãng hơi sương giữa phố xá ồn ào náo nhiệt để thảnh thơi bước giữa cuộc đời. Bước thật chậm để suy ngẫm, để nhìn lại mình và để có những phút giây "lắng đọng" cho tâm hồn..
Tháng bảy nắng về như một khúc tình ca
Dịu nhẹ, vị tha như là người đã lớn
Không như cơn mưa tháng sáu đùa nghịch ngợm
Làm người miên man buồn!
Tháng bảy này còn lại chút nhớ thương
Em gói cũ xưa và cất đi sầu muộn
Nhủ thầm với mình đời nào như ý muốn
Người đi cứ đi, người đi cứ đi…
Cứ thế ! Tháng 7 đã đến !
Và rồi mùa tựu trường cũng sắp gần kề !
Thời gian vẫn cứ trôi qua ! Để lại trong lòng mọi người bao ký ức buồn vui !
Và hơn thế nữa lũ học trò chúng tôi cũng dần khôn lớn và lưu luyến và bịn rịn với dòng ký ức tràn về mỗi độ hè sang !
Và thấy chợt ngẩn ngơ với cơn mưa mùa hạ đếm sớm , cuốn đi muộn phiền hay gieo vào lòng những suy nghĩ lạc lối bâng quơ !
Thôi nhé ! Chào ngày mới ! Chào tháng 7của những cơn mưa dầm ngập lối !
Và vẫy chào mùa hạ ...sắp bước ngang qua !