BÀI HÁT VÀNG (CẢM XÚC & SUY NGHĨ)

Đêm Đông
Tôi yêu mùa đông. Tình yêu từ thuở tâm hồn còn trứng nước với những suy nghĩ ngây thơ: mùa đông được mặc chiếc áo ấm đẹp. Nhưng rồi, càng lớn, càng đi ra ngòai vòng tay của mẹ, của thị trấn nhỏ, tôi càng gặp nhiều người yêu mùa đông. Những người ở thành phố hối hả này yêu mùa đông. Vì sao vậy? Rồi, tôi cũng lớn dần, đủ trưởng thành để tìm được câu trả lời. Câu trả lời có từ rất nhiều điểm chung của những người tôi gặp, của thế giới xung quanh tôi, và của cả nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương với Đêm đông.Trong cuộc đua chen hối hả của thành phố này, đa phần thời gian người ta vội vã cuốn theo nhịp của công việc, phải như thế để tồn tại, phải như thế để khẳng định mình, phải như thế để cống hiến được tuổi trẻ của mình cho đời, nhưng cũng phải như thế để cảm nhận những giây phút sâu lắng của tâm hồn mình. Người ta hay trở về với chính mình vào những đêm mùa đông.Mùa đông, thời gian dường như trôi chậm hơn. Bởi cái lạnh đánh thức da thịt khiến người ta không thể hoàn toàn chìm đắm vào công việc mà buộc phải cảm nhận và hướng mình ra thế giới bên ngoài nhiều hơn. Để biết rằng thời gian đang trôi, chiều chưa đi nhưng đêm cũng đang xuống dần. Đâu đó tiếng chuông chùa vẳng lại. Cái tiếng chuông chùa giữa phố thị như là thanh âm của sự tĩnh lặng, nhưng cũng là thanh âm của sự nhắc nhớ, của thời gian ngày xưa và một không gian nào đó xa lắm nơi người ta thực sự thuộc về. Có cánh chim nào cũng đang rã rời mỏi mệt tìm về chốn nghỉ. Có làn mây xám nào cũng đang chầm chậm trôi ngang lưng trời. Đều là những sự vận động, nhưng là những vận động trong mệt mỏi, đó là cái vận động của cuối ngày, vận động để đi dần về phía tĩnh lặng.Thi nhân cũng dần đi vào chính lòng mình. Cái tĩnh lặng mỏi mệt của không gian khiến thời gian trong tâm hồn thi nhân, dường như cũng dừng lại và tê tái. Cái tê tái đến đây đã là cái lạnh của lòng, của chiều sâu. Và cái tê tái đó càng tái tê hơn khi lữ khách trở về với thế giới mặt đất gần hơn xung quanh mình: cây trút lá, mưa giăng mắc, sương thướt tha, và tất cả cứ tiêu điều, đìu hiu quá. Tiếng ca Lê Dung vốn trong, cao và lạnh. Nhập với lời ca này, sao cái tái tê lạnh buốt cứ ngấm dần, ngấm dần và ngấm rất sâu vào hồn người nghe…Và lúc này, lữ khách bắt đầu dành cho tâm hồn mình một sự lắng nghe để biết mình khát khao điều gì trong cái chiều-đêm mùa đông ấy:Đêm đông, xa trông cố hương buồn lòng chinh phu
Đêm đông, bên song ngẩn ngơ kìa ai mong chồng
Đêm đông, thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư
Đêm đông, ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóngKhông nói trực tiếp tiếng lòng mình, nhưng lữ khách nghe trong đêm đông tiếng lòng chinh phu buồn xa quê, tiếng lòng chinh phụ dựa song ngóng chồng, tiếng thi nhân buồn tương tư, tiếng ca nhi soi gương và ôm nỗi sầu riêng chỉ một mình mình hiểu. Chinh phu-chinh phụ, thi nhân-ca nhi, chinh phu khát chinh phụ, ca nhi khát thi nhân, những cặp đôi tình nhân vốn luôn khát khao gần gặn, nhưng cũng luôn gặp cảnh cách xa. Nỗi day dứt vì cách xa chẳng phải đêm đông mới có, nhưng lại cứ cồn lên vào mỗi đêm mùa đông lạnh lẽo. Mùa đông, người ta cần nhau, cần chia sẻ, cần sự gần gũi bằng xương thịt để cảm nhận cái ấm nồng về tâm hồn. Nhưng mùa đông lạnh chỉ nhắc rằng nỗi khát khao đó là không thể. Khát khao càng mạnh thì nỗi sầu lạnh chỉ càng lớn dần thôi.Gió nghiêng, chiều say
Gió lay ngàn cây,
Gió nâng thuyền mây
Gió reo sầu miên
Gió đau niềm riêng
Gió than triền miênThế nên, tất cả như nhòa đi trong lòng lữ khách. Và lúc này, lữ khách chỉ còn cảm nhận thấy trong không gian tiếng bước chân của gió, con gió vĩnh cửu. Đến đây, tiếng hát Lê Dung cùng với tiếng nhạc dồn lên vừa khát vọng, vừa xa xót. Và cuối cùng thì con gió ấy cũng say hơn, nghiêng hơn, sầu hơn và tiếng than thở của gió cũng triền miên như nỗi sầu triền miên của kiếp người.Đi qua những triền miên của kiếp người, rồi lòng lữ khách cũng trở về với cảnh ngộ của chính mình với nỗi cô đơn khắc khỏai:Đêm đông, ôi ta nhớ nhung
Đường về xa xa
Đêm đông, ta mơ giấc mơ, gia đình, yêu đương
Đêm đông, ta lê bước chân phong trần tha phương
Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà?Lúc này, đêm đông, đó là nỗi nhớ nhung, đêm đông, đó là giấc mơ gia đình, giấc mơ một tình yêu, giấc mơ về hơi ấm tình người. Nhưng đêm đông, đó lại cũng là hiện thực, hiện thực với đường về còn xa lắm, với bước chân phong trần còn lê trên đường đời dù mỏi mệt, là hiện thực với cái tê lạnh của tâm hồn một kẻ cô lữ không nhà. Bài hát kết thúc bằng một câu hỏi. Câu hỏi chầm chậm cất lên: “Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà?”. Vậy là, trong đêm đông bây giờ, không có một ngôi nhà, không có một người tri kỷ, chỉ có một lữ khách, một lạnh lẽo và một nỗi cô đơn.
Nhưng vẫn còn may mắn lắm, vì đó là một câu hỏi! Câu hỏi dù không cần câu trả lời, nhưng đó vẫn cứ là một câu hỏi, một sự tìm kiếm, và một nỗi khát khao. Không phải là một sự chấm hết. Chấm hết thì cô đơn quá! Cuộc đời này, giữa phồn hoa phố thị này, dù người ta có cảm thấy cô đơn thế nào, thì hãy đừng ngưng kiếm tìm một hơi ấm tình người…Để Đêm đông bớt lạnh.
Tình Cờ
Người ta thường lý giải cho một sự gặp gỡ nào đó, một mối liên hệ nào đó bằng chữ duyên. Duyên ấy không phải muốn là có, đôi khi chỉ là những thoáng tình cờ xuất hiện rồi cũng dễ biến mất, tình yêu càng cần có chút Duyên may.Duyên không như nhiều người suy nghĩ rằng chỉ ở trong một câu chữ gói gọn cùng Phận. Duyên còn ôm trong lòng cả những khiến xui của nhân quả, ở giữa những mối liên hệ bao la trong cuộc sống. Duyên thầm lặng đến với bạn như cánh cửa bật mở và bạn đơn giản là bước vào một không gian mới. Đó là những gì bạn cho là tình cờ. Là tất cả nguyên nhân không thể giải thích. Là lí do cho những câu chuyện thú vi. Và là một kết luận cho tình cảm yêu thương bất chợt nảy sinh giữa hai người. Tình cờ gặp, tình cờ biết yêu - phải vậy không?Tình yêu bắt đầu từ những ánh mắt vụt thoáng ngỡ ngàng có thể coi là tình yêu sét đánh. Có người lại cho rằng, ắt hẳn trong tâm trí ai đó đã từng mưởng tượng ra một hình ảnh sẵn có. Và chỉ cần lướt qua bằng một cái nhìn sẽ hầu như ngay lập tức nhận ra: đó là tình yêu của đời mình! Nhưng cũng lại có chút duy lý bất ngờ và phút chốc mọi suy nghĩ có thể biến mất chỉ còn lại trong đáy mắt kẻ đó là tràn ngập hình ảnh của người kia. Dù thế nào tình yêu cũng thường bắt đầu bằng những vô tình bắt gặp nụ cười ai trong trẻo, bắt gặp một ánh mắt ai long lanh hay thậm chí là ngờ ngợ hình ảnh này đâu đó trong những giấc mơ... tất cả đều làm nên sự lãng mạn, phút bối rối và có thể tức khắc làm trái tim loạn nhịp. Ấy là cảm xúc mà ta dễ dàng bắt gặp trong ca khúc "Tình cờ" của nhạc sĩ Diệp Minh Tuyền.Tình yêu như tiếng hát bỗng cất cánh trong tim tình cờ
Tình yêu như tiếng sét bỗng giáng xuống nào ai có ngờ Tình yêu rất có thể như thế, và thực tế là có biết bao nhiêu tình yêu như thế trên thế gian này. Thật nhanh chóng và thật bất ngờ dù chỉ trong thoáng giây gặp gỡ bạn bất chợt thấy yêu ngay một ai đó. Trái tim bạn loạn nhịp, tâm trí bạn không lay động trước bất cứ gì khác nữa và trái đất dường như chỉ có bạn và người ấy. Một lần gặp gỡ mà nên duyên. Một giây phút cho cả cuộc đời. Yêu một ánh mắt, một nụ cười và bạn phải lòng người ấy từ khi nào? Hãy khoan hỏi ai làm nên, cái gì đã xui khiến mà hãy coi như mình-ta đã có Duyên!Kể như khi mới yêu. Những mối tình có lúc như con thuyền, chiếc gập ghềnh vượt ngàn sóng gió, cũng có cái bình yên đậu bến thảnh thơi. Người này nói người kia may mắn. Người nọ muốn được cái hữu duyên như kẻ khác. Có những hạnh phúc đến chỉ là do đơn giản từ sự thừa hưởng, lại cũng có những niềm vui khôn tả chỉ có thể có khi người ta trải qua đắng cay. Nếu giữa biển đời mà tất cả đều khởi nguồn với đôi chút tình cờ thì đâu có được những hạnh phúc thật sự trọn vẹn. "Phải thế chăng tình yêu ?"Nhạc phẩm "Tình cờ" của nhạc sĩ Diệp Minh Tuyền đã nói lên một tình cảm bất chợt mà sâu đậm xảy đến trong đời ta hoàn toàn bất ngờ và khó tả. Những lời tình ca giản dị nhưng được đặt trên những thanh âm vui nhộn, tiết tấu nhanh đã đặc biệt chuyển tải tình cảm thân thương tới bao nhiêu lớp người nghe nhạc và lập tức lấy được cảm tình của họ đã cả thập kỷ nay. Là một nhạc sĩ nhưng đồng thời là nhà thơ, Diệp Minh Tuyền thổi một tâm hồn yêu nhẹ nhàng nhưng cũng đầy xúc cảm vào ca khúc "Tình cờ". Cùng với đó là sự góp phần không nhỏ từ phía các ca sĩ đã luôn làm tươi mới bài hát và khiến nó trở nên thân thiện hơn, dễ đồng cảm hơn với không chỉ những người trẻ tuổi mà còn rất nhiều lứa tuổi đã từng một thời yêu. Một trong những giọng ca góp phần thổi bùng lên nhiệt tình của bài hát là ca sĩ Phương Thanh, một giọng hát khàn mang hơi hướng của rock ballad. Cùng với thời gian mà bài hát này đã luôn được nhiều đối tượng đang yêu và được yêu thay lời trái tim để gửi tới người mình yêu thương với một lý lẽ cho tình yêu rất ngộ: tình cờ...
Bài Ca Không Quên
Chiến tranh! Nhắc đến từ đó người ta thường nói đến một quá khứ hào hùng trong lịch sử Việt Nam. Vì thế cũng có thể đơn giản hiểu tại sao cho tới bây giờ nhiều người trên thế giới này mỗi khi nói đến "Việt Nam" lại nghĩ ngay đến "chiến tranh" - điều đó khiến bạn, một người Việt Nam thấy như thế nào: buồn hay tự hào? Tôi cũng từng được một người đặt ra cho mình câu hỏi đó...Rất nhiều sách báo đã nói về một Việt Nam ghi dấu ấn trong lòng bè bạn thế giới là một Việt Nam anh hùng. Với mấy nghìn năm lịch sử dựng nước cũng là từng ấy thời gian dân tộc Việt Nam chống giặc giữ nước. Một lịch sử quá đậm nét sử thi từ thời các Hùng Vương cho tới khi giải phóng hoàn toàn miền Nam thống nhất đất nước. Làm sao không nhắc đến chiến tranh cho được khi chính ở trong đó người Việt Nam đã có nhiều bài học sâu sắc, trưởng thành và vững vàng cho đến ngày nay. Phải thế chăng mà người Việt sẽ còn nhắc mãi và không bao giờ quên niềm tự hào về những vết thương chiến tích còn sạm đen trên thân thể đất Việt.Niềm tự hào ấy, lời nhắc nhở ấy đậm sâu được miêu tả rất nhiều lần trong thơ ca và những bài hát đi cùng năm tháng. Một trong số những tác phẩm đó có thể nói đến "Bài ca không quên" của nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn. Nhạc phẩm này xuất hiện lần đầu tiên năm 1981 trong bộ phim cùng tên với sự thể hiện qua tiếng hát ca sĩ Cẩm Vân. Cũng kể từ đó, theo lời nghệ sĩ Cẩm Vân - " Bài ca không quên không còn là của nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn hay ca sĩ Cẩm Vân mà đã trở thành tác phẩm của công chúng" ...Chỉ riêng tựa đề của bài hát đã nói lên khá nhiều điều khiến ai cũng phải suy nghĩ. Đặc biệt khi nói đến nền độc lập và thái bình tự do tại Việt Nam thì không thể không tỏ lòng biết ơn đến những chiến công và sự hi sinh quên mình không chỉ của những chiến sĩ, đồng bào, những lãnh tụ sáng suốt mà còn của chính người mẹ lớn: Việt Nam - Đất nước đã sinh ra tâm hồn yêu nước thương nòi tha thiết, truyền thống dựng xây chung tay đoàn kết, tinh thần chiến đấu chiến thắng kiên trung và những tình cảm dạt dào niềm tin một ngày mai tươi sáng..."Bài ca không quên" đặc biệt được yêu thích hơn 20 năm nay bởi chính sự giản dị trong ca từ, những giai điệu nhẹ nhàng da diết chất chứa trong đó lòng biết ơn và mong muốn đền đáp công ơn và sự hi sinh không vụ lợi. Tràn ngập trong bài hát là những hình ảnh rất đỗi bình dị như "lời mẹ ru con đêm đêm", "những tháng ngày hành quân vất vả", "đất rừng xứ lạ" .. nhưng cũng đẹp lạ lùng mà lại khiến người ta phải dừng lại nghĩ suy, một chút lòng thương và day dứt. Ấy là người mẹ hậu phương trông ngóng tin con nơi chiến trường mà bạc tóc thời gian; là khi người chiến sĩ cả đêm trăng đứng gác mà vẫn ôm súng ngắm sao khuya; là bước đường hành quân đói lả nhưng điếu thuốc vẫn chia đôi, dù rừng lạnh sương giăng dồn bước hành quân trong cơn sốt rét vẫn gửi trọn niềm tin vào ngày độc lập; là chỉ một lần quen người em gái chống xuông vượt qua pháo nổ mà nên lời yêu không nói...
Vẻ đẹp lãng mạn và sự bi tráng trong nhạc phẩm không những vẽ lên bằng hình ảnh về một quãng thời gian hào hùng của lịch sử mà từ đó thêm nhắc nhở ý thức trách nhiệm về cuộc sống hiện tại của mỗi người sống sao cho xứng đáng với những gian khổ và hi sinh của bao người đã giành độc lập cho Tổ quốc. Trong thời điểm hiện tại, điệp khúc cuối của bài hát vẫn như còn vang vọng mãi về những công ơn ấy:
Nhưng giờ đây có giây phút bình yên
Sao tôi quên
Có giây phút bình yên sao tôi quên sao tôi quên
Bài ca tôi đã hát
Bài ca tôi đã hát với em yêu , với đồng đội với cả lòng mình
Tôi không thể nào quên
Tôi không thể nào quên.
"Bài ca không quên" gắn liền với tên tuổi của ca sĩ Cẩm Vân từ thập niên 80, cho đến nay thì với chặng đường âm nhạc khá lâu bền, tác phẩm này cũng xuất hiện trong album cùng tên mới phát hành tháng 12 vừa qua. Với 8 ca khúc quen thuộc của nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn: Bài ca không quên, Lối nhỏ vào đời, Thành phố tình yêu và nỗi nhớ, Đất nước, Khát vọng, Mùa xuân, Rừng gọi, Sao biển, tập hợp trong album "Bài ca không quên" - một album mà giọng hát không mới, hòa âm không mới, bài hát không mới nhưng đó dường như là sự thủy chung, là sự thương nhớ, là ký ức ngày xưa của chị dành cho những người yêu mến chị.
Sống giữa những bận rộn cuộc sống hàng ngày, nghe đâu đó một bài ca Cách mạng, mà đặc biệt là "Bài ca không quên", tôi thấy thêm yêu mến những gì mình có, quý trọng những phút giây bình yên của cuộc sống để mà tiếp tục làm việc và biết cho đi nhiều hơn…
Có một lần, khi nói chuyện với một người bạn người Mỹ, người đó cũng đã hỏi tôi "Người ta nhắc đến Việt Nam thì không hay nói đến thành viên WTO hay thành viên dự bị Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc, mà nhắc đến một Việt Nam đang phát triển hay thậm chí còn trong chiến tranh. Cậu thấy sao?" Và tôi đã trả lời rằng: tôi tự hào về quãng thời gian làm nên một Việt Nam lịch sử, chiến tranh đã qua đi và bây giờ tôi tưởng nhớ nó để thấy Việt Nam đã lớn lên rất nhiều, điều đó quan trọng hơn và làm thay đổi ấn tượng của mọi người về Việt Nam. Đó là "Bài ca không quên" trong trái tim tôi...
Lời Ru Cho Con...
Từ thuở cắp sách tới trường những ngày đầu tiên cho đến bây giờ, tôi vẫn nhớ và thuộc bài hát:Riêng mặt trời chỉ có một mà thôi
Và mẹ em chỉ có một trên đờiVà thuở thiếu thời đó, những bài học đầu tiên cô dạy đã là hiếu thảo với cha mẹ. Và quả thực chỉ mới thế thôi, vì còn nhỏ dại lắm những suy nghĩ về "công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy". Còn giờ đây, khi nhận ra mọi sức mạnh trên đời đều bắt nguồn từ tình cảm gia đình mà đặc biệt là tình mẫu tử của mẹ, tôi đã tự bước đi trên đường đời và rời xa những người yêu quý nhất.Với tôi, mẹ là nguồn yêu thương dạt dào nhất! Ngày tôi chào đời đâu biết đến những hạnh phúc của mẹ trong nụ cười tôi sẽ khôn lớn ra sao. Mẹ đặc biệt dành cho tôi tình yêu nồng nàn nhất trong ba chị em trong gia đình. Có thể tôi là đứa út, cũng có thể tôi là nụ cười sau cùng của mẹ. Tôi biết điều đó, chỉ khi đã khôn lớn. Và giờ thì tự mình thoát ly một nơi rất xa gia đình và bè bạn thân thiết, tôi không biết những lời ru của mẹ khi xưa có còn vẳng bên tai cùng tôi tiến bước. Vì đến bây giờ, chỉ có lời mẹ ru khiến tôi ấn tượng về mẹ nhất. Ở nơi xa xôi ấy, mẹ có biết chăng những bước chân chập chững mẹ dắt tay ngày nào khiến nụ cười rơi theo giọt nước mắt đã khôn lớn và vững vàng hơn rất nhiều rồi.Những ngày tháng xa gia đình vào thành phố khác lập nghiệp, tự bản thân tôi nghĩ khá nhiều về ước vọng của mẹ, của ba và các chị. Nếu tôi còn ở lại và đâu đó bên những lời mắng của ba, những lời khuyên răn của các chị, có lẽ tôi sẽ mãi không biết đến những tình cảm thân yêu mọi người dành cho mình. Cơ hội và là thách thức ở phía trước đã kéo tôi thật mau lẹ tới chân trời khám phá mới. Giờ đây giữa chốn Sài thành tất bật, giữa những vòng xoáy cuộc đời, tôi cần những người thân biết bao. Hình ảnh mẹ lại hiện về trong tâm trí và cùng đó là những lời hát nhẹ nhàng xua đi mệt mỏi vật chất và đỡ xuống khỏi vai những gánh nặng áp lực công việc. Lang thang đi vào tâm trí những khi ấy, có một ca khúc ngọt ngào luôn khiến tôi xúc động - một trong số những bài hát tôi yêu thích nhất: "Lời ru cho con" - Xuân Phương.Ngồi nghe biển hát rì rào
Như lời ru từ thuở ấu thơ
Nghe lời mẹ hát mơ màng con say...
Dòng đời đã cuốn xa vòng tay mẹ!
Bao nhiêu đắng cay, đắng cay u buồn
Lời ru của mẹ vẫn thắm đượm tình yêu thương.Thời mà các bà mẹ ru con bằng những câu ca dao, tục ngữ có lẽ đã dần trôi vào quên lãng. Bên cánh võng đưa, trong tiếng gà le te gáy ngoài ngõ, cất lên trong ngôi nhà nào đó tiếng ầu ơ, giọng ví dầu của mẹ ru con - có còn không những hình ảnh ngày xưa. Nhưng ký ức về nó với những ai có mẹ, được mẹ hát ru vào giấc ngủ say nồng thì thật ấm áp và khó phai nhoà. Lời ru như gió mát giữa trưa hè oi bức, làm nụ cười em bé trong giấc ngủ thêm xinh. Trời mùa đông, lời ru thêm đượm nồng tình mẹ, chở che cho con trước những lần trời rét buốt. Tất thảy dồn yêu thương và mong ước của mẹ vào trong lời ru. Chỉ có mẹ mới biết, những khắc khoải trông ngóng ngày con lớn, con trưởng thành sẽ đi đến suốt cuộc đời của con.Vẫn mong cho con, ấm êm một đời
Hạnh phúc khi con cười
Yên lòng khi thấy con vui
Mẹ đã nâng con dậy, khi con ngã trên đường đời
Dù cho nắng đã phai tàn
Dù cho tóc đã pha màu buồn
Cho dù mắt nhắm tay buông
Dành cho con hết mọi nguồn yêu thương...Mẹ thường về trong những giấc mơ tôi ướt. Có thể một ai đó nhớ mẹ vì sự chăm sóc thường xuyên đã lâu, nhớ mẹ vì hiểu ra đôi chân chưa vững nếu thiếu mẹ bên cạnh dẫn lối, chợt thấy yêu mẹ hơn trước phong ba cuộc đời mẹ đã từng trải qua để nuôi dạy ta khôn lớn. Tôi nhớ mẹ vì lâu rồi tôi không nhìn thấy Người, được Người ôm ấp và có thể chỉ là ăn một bữa cơm Người nấu. Dù một mình bươn chải mọi điều cho riêng mình, bóng dáng mẹ không bao giờ phôi phai trong tôi. Có thể đến giờ tôi vẫn còn là một đứa trẻ yếu đuối khi xa mẹ từ quá sớm, có thể tôi thiếu đi một phần yêu thương sâu sắc thời ấu thơ mà cho đến hiện tại, tôi thấm thía và thấu hiểu cho lời hát " bao nhiêu giọt yêu thương đã chia hết rồi - lời ru xa rồi giấc mơ thơ ấu..."Dẫu biết rằng tình mẹ thật mênh mông, nghĩa mẹ thật rộng lớn, tôi không biết tới chừng nào đáp đền công ơn sinh thành và dưỡng dục ấy. Chỉ biết rằng nếu mãi mang trong lòng những tri ân ấy, con người ta sẽ mãi lớn khôn trong bản thiện và biết yêu quý những gì cuộc sống ban tặng. Tôi cũng giữ trong ký ức về những gì mẹ đã trao cho, không chỉ lời ru mà còn là những bài học cuộc sống. Mẹ đã dạy tôi nhiều điều mà không hề nói ra; luôn biết ơn cuộc đời tươi đẹp; sống hết mình cho những ngày mai; cho đi hết thảy yêu thương mình có; khó khăn vẫn biết mỉm cười; vì ngày mai nếu không có mẹ bên cạnh, những bước chuẩn bị mẹ dành cho đã khiến người ta lớn dần lên trong đời ..Hạnh phúc thay cho những ai có mẹ! Riêng tôi, nếu có ước muốn trở thành hiện thực trong cuộc đời này, tôi sẽ ước muốn mẹ ở bên và theo tôi một quãng đường đủ cho tôi kịp khôn lớn. Vì giờ đây tôi vẫn chỉ còn là một cậu bé vào đúng cái ngày mà mẹ rời xa cuộc đời này, dành lại sự sống cho chính tôi…Hơn một lần nhìn lại, ai cũng có những người mẹ, và mẹ tôi chỉ có một trên đời ..
..."Mẹ đã nâng con dậy"...
Mắt Lệ Cho Người
Chiều nay trời bỗng dưng nổi gió lớn. Con gió to giữa khi mùa hè nóng nực đột ngột làm mát lành cảm giác, mơn man trên da thịt và như êm ru những đôi mắt mơ màng tận hưởng. Mang theo những khoan khoái ấy, người ta cũng dễ thở hơn mà từ từ trở về nhà sau cả ngày mệt nhoài. Chiều cũng như bớt dần sắc xám..Một mối tình cũng đã ra đi vào buổi chiều như thế. Không sướt mướt như những tiểu thuyết tình yêu, không quá giằng xé như nhiều câu chuyện đời thực, đôi tình nhân ấy giã từ nhau trong yên lặng, với chỉ một câu nhẹ nhàng. Câu nói mà trong cả tháng qua bên nhau họ thường nghe trong bài hát Mắt lệ cho người - Từ Công Phụng: .. Vạn câu tình cũ, xin gửi cho đời..Mỗi tình yêu đắm say ít có khi nào chia tay trong lặng lẽ. Người đau khổ cùng cực, trái tim như tan thành trăm mảnh, kẻ uất ức biến tình yêu thành thù hận,.. Nếu nhiều ca khúc thường cho người ta cảm giác tê tái và đau khổ thì "Mắt lệ cho người" đem lại cho những người đang yêu hay dù đã chia ly vì tình yêu sự yên lặng nghĩ suy và đôi chút như nói lên lời sám hối.Mưa soi dấu chân em qua cầu
Theo những cánh rong trôi trên niềm đau
Đời em đã khép đi vội vàng
Tình ta cũng lấp lối thiên đàng
Như cánh chim khuất ngàn,
Còn mong chi ngày yêu dấu.Với lời ca nhẹ nhàng, tự sự nhưng mang khá nhiều ẩn dụ "những cánh rong trôi", "cánh chim khuất ngàn", "mưa âm thầm" .. khiến bài hát miên man trong nỗi buồn trầm lắng. Thêm vào đó là những lời than thở khẽ khàng "còn mong chi ngày yêu dấu", "em thấy không cõi đời vô vọng",.. khiến người ta hiểu tình cảm ấy không phải dễ chia lìa mà thực sự trong đó vẫn còn dư ba của yêu thương..Xin em hãy cho tôi tạ tình,
Khi em đã đi qua khoảng đời tôi
Dù một khoảnh khắc sớm phai tàn
Và lệ em rớt trên môi nhạt
Đôi mắt em rất buồn, đôi chúng ta rất buồn
Vạn câu tình cũ, xin gửi cho đời .Sau những lời ca đưa tâm tư của kẻ thất tình, nhạc khúc trong "Mắt lệ cho người" rất đỗi nhẹ nhàng và sâu lắng. Những nốt nhạc dìu dặt dẫn dắt chút tình vương vấn rồi khép nỗi buồn ấy vào một âm giọng đô trưởng trầm ấm. Cả dàn bài lặp trong một khung tình cảm tự sự rất đỗi u hoài, man mác cái buồn khi tình yêu đã đi qua.Cảm được cái tình, cái tâm tư ấy của "Mắt lệ cho người", người ta thường ở trong một không gian kín như góc quán, thưởng thức vị đắng cafe và vị đượm của bài hát. Nhưng cũng có thể nhẹ nhàng như chiều nay, khi cơn gió chiều đang mơn man, một mình nghe những giai âm nhẹ nhàng theo những bước chân lang thang suy ngẫm về tình yêu nào đó vừa qua, về "người ấy" và khe khẽ hát,...Xin em hãy cho tôi tạ tình,
Khi em đã đi qua khoảng đời tôi…
Vẫn Hát Lời Tình Yêu
Người ta chỉ hối tiếc khi mọi thứ đã qua...Bởi có bước đi lặng lẽ một mình mới nhớ đến khi tay trong tay sánh bước, có âm thầm mang trong lòng nỗi buồn mới thấy ý nghĩa của hạnh phúc một thời, có chia tay rồi sự tiếc nuối mới vọng vang trong đầu.. Tình yêu đã rời xa là điều hối tiếc nhất!Nhưng yêu là không bao giờ nói hối tiếc! Ai một lần yêu cũng biết triết lý nhân văn ấy. Có lẽ ở mỗi cái gật đầu đồng ý có thể là sự trải nghiệm mất mát, có thể chỉ trong phút hân hoan hoặc cũng chỉ là nụ cười buồn sau cuộc chia ly. Mọi điều đều nên có hối tiếc nếu nó đã qua đi còn tình yêu thì không. Khi trong hồi tưởng còn nhòa nhạt những kỉ niệm hạnh phúc hay những khi trò chuyện vô tình tiềm thức dội lại tiếng vọng tình yêu, vậy là tình yêu cho đi và đã nhận lại thì đâu có gì đáng tiếc?Có tiếc cũng vì trong ước muốn có thể làm lại lần nữa hoặc có thể hàn gắn lại lầm lỡ. Vì một lời nói giận hờn, chút hiểu lầm vu vơ và thậm chí là phút yếu lòng đời thường,.. tất cả có thể trở thành lý do một cuộc chia ly trong tình yêu. Biết đâu lời nói mãi cuốn bay theo gió, hiểu lầm dễ dàng rũ bỏ mà ngay cả khi là con người cũng có thể hiểu được vì sao lại có những khi cảm xúc đưa đẩy hành động. Nguyên nhân nào cũng có lý do mà sao muốn có một cơ hội để chuộc lại để thanh minh thì thật khó. Tình yêu không đơn giản là một cỗ máy, nhưng người không biết sử dụng nó sẽ chẳng bao giờ tìm được phím quay lại.Nói đến Dương Thụ là nói đến một không gian nhạc êm dịu, đằm thắm, như những giọt sương long lanh tan nắng, như nụ tầm xuân xanh biếc, như hơi thở mùa xuân nhè nhẹ thoảng qua. Nếu có một ngày bỗng dưng ta cảm thấy buồn, thấy nao nao trong tâm trí, hãy ngồi lại và nghe những lời như thơ, những giai điệu đằm thắm trong ca khúc của anh, sẽ thấy lòng mình nhẹ nhàng và thư thái, sẽ thấy mình lại yêu đời như từ thuở còn thơ: “... Ngày xanh ơi, ngày xanh ơi. Mây trắng quên bay về trời. Chim hót quên không ngừng lời. Cơn gió quên không ngừng thổi. Đêm tối quên không trở lại...” (Đánh thức tầm xuân)."Vẫn hát lời tình yêu" của nhạc sĩ Dương Thụ là bản tình ca buồn chất chứa trong đó dư vị cay đắng của tình yêu nhiều hơn sự nuối tiếc. Với phần ca từ giản dị, mộc như lời tự sự cất lên cùng những nốt nhạc khi trầm lắng khi vút lên day dứt. Và nhạc phẩm này qua năm tháng dường như càng đậm sâu trong tâm hồn người đang yêu và được yêu sự thống thiết cách xa và nỗi niềm tiếc nuối. Bởi vậy mà sẽ thêm yêu, thêm trân trọng những gì đang có, giống như người ta thường nói "Yêu là không bao giờ nói hối tiếc"...
Khúc Thụy Du
Giữa thành phố ồn ào và náo nhiệt này tôi thấy mình bé nhỏ và cô đơn đến kì lạ. Ở đâu chăng nữa, giữa đám bạn bè cười nói vô tư hay khi giữa đám đông của rockstorm tôi vẫn thấy mình lẻ loi và tâm trạng mang nỗi buồn hư ảo…Có lẽ từ lúc anh bước ra khỏi cuộc đời cũng là lúc anh mang theo tất cả niềm vui và lẽ sống của tôi. Kể từ khi ấy, tôi bắt đầu cuộc sống với một phần trái tim như đã mất và lặng lẽ giữa tất cả mọi người. Không hi vọng gì ở cuộc sống tốt đẹp này, tôi chỉ âm thầm sống và nghĩ suy rất nhiều. Lúc nào trong đầu cũng hiện lên một câu hỏi lớn về anh, về tình yêu và về những gì sẽ đến. Vì sao và vì sao... ?Ngày đi làm, đêm là khoảng thời gian tuyệt vời nhất đối với bất cứ ai muốn trải lòng suy nghĩ. Và không hiểu vì đâu và từ bao giờ mà tôi cũng bắt đầu có thói quen đi lang thang trong đêm. Có thể, vì đêm là người bạn đồng hành dễ chịu nhất, biết lắng nghe tâm tư của bất cứ ai trong yên lặng. Và đúng một lần tình cờ mà nên duyên, tôi gặp Thụy Du...Hãy nói về cuộc đời
Khi tôi không còn nữa
Sẽ lấy được những gì
Về bên kia thế giới
Ngoài trống vắng mà thôi
Thụy ơi, và tình ơi!Trên con đường khuya thanh vắng, thoạt đầu khúc nhạc êm dịu nhè nhẹ rồi hầu như ngay sau đó, bài hát như cất lên tiếng lòng của bất cứ ai đang chất chứa nhiều ưu phiền... Đó là lần đầu tiên tôi nghe "Khúc Thụy Du"!Rồi tôi tìm đến nơi phát ra khúc nhạc êm dịu đó. Một quán cafe nhỏ nơi góc đường nép mình dưới những tán cây lớn, như run rẩy trong những ánh nến thắp chung quanh nhà. Tôi bước vào quán, ngồi xuống tựa mình vào mảng tường vàng ố vệt thời gian, gọi một ly cafe và nhấm nháp từng giai âm.Đừng bao giờ em hỏi
Vì sao mình yêu nhau
Vì sao môi anh nóng
Vì sao tay anh lạnh
Vì sao thân anh rung
Vì sao chân không vững
Vì sao và vì sao...Tôi nhớ trong bức thư cuối cùng để lại, anh không nhắc đến ngày mai tôi sẽ ra sao, sẽ thế nào nếu không có anh bên cạnh. Anh đã nhẹ nhàng đến với tôi, trao cho tôi thuần nhất sự yêu thương, và giản đơn là tôi yêu anh vì anh là chính anh. Không bao giờ chúng tôi tự hỏi, có bao giờ hay đến bao giờ mình sẽ rời xa nhau. Trong thế giới phù phiếm và trăng hoa này, được yêu nhau đã là một diễm phúc để nhớ mà thôi. Có thể, sẽ đến lúc nào đó, chỉ có một câu hỏi duy nhất, đại loại như "Thụy bây giờ về đâu?"…Sự êm ái trong từng nốt nhạc và lời tâm sự như từng giọt cafe rơi khẽ, bản nhạc này đã từng làm rung động bao trái tim biết yêu. Với nhiều người, nỗi buồn phải được cảm thông bởi chính nỗi buồn. Là khi bắt gặp một ca khúc như "Khúc Thụy Du" là thấy tri ân trò chuyện. Tôi ngồi đó nghe hết bản nhạc và rồi biết nên mỉm cười cay đắng mà bước tiếp phần đời còn lại. Dù sao, đó vẫn là một quyết định hơn là câu hỏi "Thụy bây giờ về đâu..."Hãy nói về cuộc đời
Tình yêu như lưỡi dao
Tình yêu như mũi nhọn
Êm ái và ngọt ngào
Cắt đứt cuộc tình đầu
Thụy bây giờ về đâuỞ đâu đó trong cuộc đời đầy bon chen và lối yêu đầy cạm bẫy, sự ra đi của một người tựa vết sắc nhọn thấu vào tim. Là khát khao ngọt ngào khi biết hi sinh cho những điều sau cùng tốt đẹp. Là đau đớn tột cùng với vết thương sẽ rỉ rê suốt phần đời còn lại. Là cuộc
Vũ Trung Kiên @ 23:51 11/12/2008
Số lượt xem: 331
- LỜI KHUYÊN CỦA CHA (11/12/08)
- BÀI HỌC CHO CUỘC SỐNG (23/11/08)
- BÌNH THƯỜNG THÔI hay SỰ ĐỜI VỐN THẾ (19/11/08)
- NHẬT KÍ OSIN (ĐỌC CHO ĐỠ VUI) (18/11/08)
- KINH NGHIỆM ÔN THI MÔN NGỮ VĂN (17/11/08)
Các ý kiến mới nhất